Đức Phật và người đàn bà bụng to

bụng toBỏ qua dư luận, nhưng chỉ khi con tin tưởng mãnh liệt vào cái hay, cái đúng, cái đẹp của con đường con đi, những lời con nói, những việc con làm. Khi đó, những lời ngợi ca không làm con hư hỏng, những lời chê bai đả kích không làm con gục ngã..

Hiếu Tân

Bỏ qua dư luận, nhưng chỉ khi con tin tưởng mãnh liệt vào cái hay, cái đúng, cái đẹp của con đường con đi, những lời con nói, những việc con làm. Khi đó, những lời ngợi ca không làm con hư hỏng, những lời chê bai đả kích không làm con gục ngã..

Những người khác có thể chưa tin ta, vì họ chưa biết ta. Đó là việc của họ. Lòng tin ấy là việc của họ, nó cần cho họ, không phải cho ta.

Đức Phật đang thuyết pháp tại vườn Cấp Cô Độc. Có hơn ngàn thiện nam tín nữ ngồi nghe. Ngài ngồi tọa thiền, nét mặt tươi sáng, an nhiên tự tại, điềm đạm hư vô. Không khí trang nghiêm và tĩnh lặng. Thốt nhiên từ đâu hiện ra một người con gái đẹp, bụng chửa vượt mặt, đầu tóc rũ rượi, nét mặt thảng thốt và bấn loạn, lao đến bên ngài lăn lộn khóc lóc dưới chân ngài. Các đại đệ tử ngồi gần đứng lên bảo vệ đức Phật, nhưng không ai dám chạm vào cô ta. Nghe lời lẽ của cô ta, lúc gào thét đứt hơi lúc nỉ non kể lể xen giữa tiếng khóc, mọi người sửng sốt chết lặng. Ngài ơi sao ngài nỡ bỏ mẹ con em.. em đã gần đến ngày nở nhụy khai hoa.. ngài đừng giả vờ là không biết em.. ngài còn nhớ những đêm ân ái mặn nồng ngài đã hứa hẹn thế nào… em đi tìm ngài khắp chốn mà nay ngài quyết dứt tình không ngó đến em, hu hu hu…

Đức Phật lúc đầu nhìn nàng hỏi “Người này là ai?” nhưng sau khi nghe cô ta khóc lóc kể lể, ngài làm thinh, nét mặt ngài hiện lên cái ý “thôi ta hiểu rồi.” Ngài vẫn ngồi thiền, nét mặt trở lại tươi sáng, an nhiên tự tại, điềm đạm hư vô.

Đám đông lúc đầu lặng đi, ngơ ngác, rồi xôn xao, rồi hỗn loạn. Nhiều người chụm đầu  lại, bàn tán, hoang mang. Ở cuối vườn một nhóm người đứng lên hung hăng chửi bới, mạt sát đức Phật không tiếc lời. “Đồ giả dối”. “Đồ dối trá, dâm ô. Nó lừa tất cả chúng ta” “Lôi cổ nó xuống, đánh bỏ mẹ nó đi” Đám này hung hăng náo loạn một hồi, rồi cười gằn kéo nhau đi.

Phần lớn các thiện nam tín nữ vẫn ngồi im chăm chú nhìn lên đức Phật. Ngài vẫn ngồi thiền, nét mặt tươi sáng, an nhiên tự tại, điềm đạm hư vô.

*

Phật bảo Anan:

Nầy Anan, ta đã đọc “Truyện Đức Phật” con viết. Trong đó có chuyện “Người đàn bà chửa” ta không thích đoạn con viết thêm vào:các đệ tử đưa chị ta ra ngoài, ả ta vùng vằng, dằng co thế nào áo bị tung ra, những mảnh gỗ độn trong bụng chị ta rơi ra lủng củng…” Điều đó có thật đâu. Con nói ta nghe điều gì xui khiến con bịa đặt ra như thế?

Lạy đức Chí tôn, con căm tức kẻ dựng chuyện vu  khống người ..

   Con căm tức ư?

Thưa đức Chí tôn, lẽ ra con không nên như vậy. Con đã tức giận. Con đã tọa thiền ba ngày để xóa đi cơn giận đó. Nhưng người đàn bà ấy là giả dối, mụ ta bị bọn thầy tu Bà La Môn mua chuộc và ép buộc bôi nhọ Thầy, làm mất uy danh của Thầy.

  Thế ra con nghĩ ta có thể bị bôi nhọ ư? Ta có thể bị mất uy danh ư?

Thưa đức Chí tôn, uy danh của Thầy sáng vằng vặc như trăng rằm, không gì làm hoen ố được. Nhưng bọn Bà La Môn đi tung tin rêu rao khắp thành, khiến dân chúng hoang mang. Nhiều thiện nam tín nữ đức tin chưa dày..

  Đức tin của họ là chuyện của họ. Còn con, con thấy lòng tin của con thế nào?

Muôn lạy đức Chí tôn, sao người lại hỏi con thế? Con tuyệt đối tin ở Thầy, không bao giờ có chút tơ vương hồ nghi. Con làm tất cả để mọi người cũng tin như con.

Con không làm được đâu. Con có thể làm mọi việc để ép họ tin theo con, kể cả việc bịa đặt thêm câu chuyện để thanh minh cho ta. Nhưng lòng tin của họ đến với họ bằng con đường khác.

Bẩm đấng Giác Ngộ…

 Câu chuyện con bịa ra vụng về lắm. Ai lại nhét gỗ vào bụng để giả có mang, người ta thường độn giẻ chứ. Và bó cho thật chặt, như thế không thể rơi ra được. Nhưng con lại cần nói là gỗ để có thể rơi ra được, và như vậy để chứng minh ta trong sạch. Tại sao phải cần chứng minh đến thế? Con hiểu tại sao không: vì con chưa hoàn toàn tin ta.

Muôn lạy đức Chí tôn, con tuyệt đối tin ở Thầy.

Con không thể tuyệt đối tin được, con chỉ tin tương đối thôi.

Muôn lạy đức Chí tôn, con…

  Con có nghĩ câu chuyện người đàn bà ấy nói là thật không? Cô ta có chửa thật đấy chứ!

Bẩm lạy đức Chí tôn, con biết thầy không bao giờ làm như thế. Con thề ..

Con không thể biết ta không làm điều gì, vì con chỉ có thể biết ta đã làm gì thôi. Việc ấy,  ta  có làm hay không làm, chỉ có hai người biết mà thôi. Ta, và người đàn bà ấy.

Bẩm thầy, người là đức Phật chí tôn, con tin người không bao giờ còn có thể bị sắc dục cám dỗ.

Con tin ta là vì con biết ta, biết những lời ta nói và việc ta đã làm, và lòng tin là cái biết ấy mở rộng ra, đến những việc ta sẽ làm hay sẽ không làm trong hoàn cảnh nào đấy. Những người khác có thể chưa tin ta, vì họ chưa biết ta. Đó là việc của họ. Lòng tin ấy là việc của họ, nó cần cho họ, không phải cho ta.

 Con không phải là người loạn trí, vậy thì, khi con làm gì, con biết là con làm. Con không làm, chỉ mình con biết là con không làm. Nhưng để cho người khác tin là con không làm việc đó, thì cần có chứng cớ, ngoại phạm chẳng hạn, cần phải chứng minh, thanh minh. Lòng con trong sáng. Niềm tin của con vào sự trong sáng ấy là cần đối với con hay là điều tiếng bên ngoài cần hơn? Ta vẫn dậy con đừng băn khoăn về dư luận mà phải hiểu và tin vào việc mình làm. Bỏ qua dư luận, nhưng chỉ khi con tin tưởng mãnh liệt vào cái hay, cái đúng, cái đẹp của con đường con đi, những lời con nói, những việc con làm. Khi đó, những lời ngợi ca không làm con hư hỏng, những lời chê bai đả kích không làm con gục ngã..

 Thưa Thầy, con đã hiểu.

 .

Advertisements
This entry was posted in Thân hữu viết and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s