Cà phê Lão Tử

cà phê tgnmDiện tích quán cà phê Lão Tử chỉ khoảng 3 mét vuông mà thôi, một quán cóc đúng nghĩa của Sài Gòn. Ấy vậy mà cà phê Lão Tử nổi tiếng không thua Phở Tàu Bay lừng danh một thuở; có thể vì ông chủ quán rất đặc biệt; có thể vì khách uống thường xuyên là các nhà văn nhà thơ, và những nhân vật được xem là “hảo hán” về nhiều phương diện.

Nguyễn Đạt

Nguồn: http://nguoi-viet.com

Cà phê Lão Tử là cái quán cóc thế này đây. (Hình: Nguyễn Ðạt/Người Việt)

Cà phê Lão Tử là cái quán cóc thế này đây. (Hình: Nguyễn Ðạt/Người Việt)

Cà phê Lão Tử vẫn giữ nguyên hình dạng từ thuở mới xuất hiện, cách đây không dưới sáu-bảy chục năm; ở đường Lý Thái Tổ-quận 10, đối diện bệnh viện Nhi Ðồng 1.

Cà phê Lão Tử và tiệm phở “Phở Tàu Bay” sát cạnh nhau, một con hẻm rất sâu và rất hẹp chia ranh giới. Nhìn vào, thấy cà phê Lão Tử giống một nhánh chìa ra, của cái cây là Phở Tàu Bay: diện tích quán cà phê Lão Tử chỉ khoảng 3 mét vuông mà thôi, một quán cóc đúng nghĩa của Sài Gòn. Ấy vậy mà cà phê Lão Tử nổi tiếng không thua Phở Tàu Bay lừng danh một thuở; có thể vì ông chủ quán rất đặc biệt; có thể vì khách uống thường xuyên là các nhà văn nhà thơ, và những nhân vật được xem là “hảo hán” về nhiều phương diện.

Từ thuở còn là học sinh, tôi đã mon men tập tành nhâm nhi cà phê phì phèo thuốc lá, tại quán cóc cà phê Lão Tử. Tên quán cóc này mặc nhiên là vậy; không biết ai đã đặt tên cho quán cóc như thế. Có thể vì ông chủ quán có phong thái rất phiêu hốt, rất “Xử thế nhược đại mộng / Hồ vi lao kỳ sinh,” nghĩa là rất Lão Tử. Khách uống thiếu tiền trả không đủ cũng được; uống ghi sổ cũng được. Mà ông cũng chẳng ghi sổ làm gì; ai uống thiếu cứ uống thiếu, bao giờ trả tiền cũng được, không trả “quên luôn” ông cũng không đòi.

Thuở ấy, những năm cuối thập kỷ 50-đầu thập kỷ 60 của thế kỷ trước, ngồi quán cóc cà phê Lão Tử thường xuyên là anh em bạn bè của nhóm văn nghệ Thái Ðộ: Thế Uyên, Nguyễn Ðông Ngạc, Nguyễn Tường Giang…; nhóm Ðất Nước-Trình Bày: Thế Nguyên, Phạm Kim Khải, Ðinh Phụng Tiến…

Tôi gặp cả nhà văn Nguyễn Thụy Long thuở bắt đầu viết văn, với bút hiệu rất dịu dàng yểu điệu: Mặc Lan Giao; gặp cả Duy Lam, anh của Thế Uyên; và là tác giả truyện ngắn thuở đó tôi rất mê thích: Ðôi mắt ngọc trai đen, đăng ở nguyệt san Chỉ Ðạo của Nha Chiến Tranh Tâm Lý. Duy Lam là sĩ quan cao cấp của Quân Ðoàn 1, từ miền Trung về Sài Gòn, ghé quán cóc cà phê Lão Tử cùng Thế Uyên. Chị Phan Lệ Thanh, dịch giả lừng danh Chuyện Tình-Love Story, đi cùng Nguyễn Ðông Ngạc để thưởng thức cà phê Lão Tử.

Khi không tìm hiểu học hỏi văn nghệ nữa, tôi học hỏi tìm hiểu ở những ông anh cốt cách giang hồ như Dương-bò, tay anh chị có dáng vẻ văn nhã trầm tư và đẹp trai rất đàn ông; như Minh-thọt, võ sĩ quyền Anh từng hạ đo ván võ sĩ Tây ở Hà Nội trước 1954; sau Minh-thọt bị một ông đại úy Tây bắn vào chân trở thành thọt; vì Minh-thọt dám rù quyến một me Tây, tình nhân của quan đại úy.

Trở lại quán cóc cà phê Lão Tử, chủ nhân bây giờ thuộc hàng cháu chắt của Lão tiên sinh; tôi vui mừng vì người đương đại một lòng tôn kính tiền nhân, mê mải kể chuyện xưa cùng ẩm khách cũ. Rồi nỗi buồn ập tới, khi những người tôi vừa nhắc tên, nay còn thì ít, mất đã khá nhiều. Cái kèo cái cột cái mái che quán cóc, kệ ngăn để ly tách của cà phê Lão Tử… vẫn nguyên tại chỗ; những thứ đó đã nhắc nhở tôi tất cả một thời Sài Gòn của miền Nam tự do.

.

Advertisements
This entry was posted in Lướt web and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s